“Cốp xe bẩn thế này, bỏ vào đấy chắc chắn bố lại vứt đi cho xem.”
Thần Thần quá hiểu ông bố nhà mình rồi. Biết sớm ổng nhét vào cốp xe thì ban nãy vứt luôn xuống đất cho xong, việc gì phải cất công mang xuống lầu chứ.
“Dù sao cũng là tấm lòng của em Bối Bối, cho dù có vứt...”
Lâm Nhàn khóa xe lại, nghiến răng nói tiếp: “...thì cũng phải cắt cái mặt đẹp trai của bố ra rồi mới vứt chứ!”
Hai bố con quay về phòng khách sạn.
“Bố ơi, chẳng phải chúng ta cất công đến tìm đạo diễn Trần để bàn kịch bản sao?”
Thần Thần vừa cởi giày vừa nghiêng đầu tò mò hỏi: “Sao lúc ăn cơm chẳng thấy ai đả động gì đến chuyện này thế? Chỉ toàn thấy hai người tâng bốc nhau thôi.”
“Con gái à, thế này là con không hiểu rồi. Cao thủ đàm phán quan trọng nhất là đấu trí, chú trọng cái gọi là 'kéo đẩy'.”
“Giống như chơi game ấy, khi chưa nắm rõ tình hình thì chắc chắn phải di chuyển thăm dò trước, ai lao lên nhanh thì dễ mất máu nhiều.”
Lâm Nhàn cầm điện thoại lên: “Đạo diễn Trần đang đợi bố mở lời trước để chém bố một vố; còn bố thì đang đợi bác ấy mở lời để hét giá trên trời!”
“Con hiểu rồi, đều đang lừa đối phương tung chiêu trước chứ gì. Người lớn các bố nhiều mưu mẹo thật đấy!”
Thần Thần lắc đầu, không thèm bận tâm đến chuyện này nữa, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến cô bé.
“Chuẩn luôn! Nhắc đến game, có một tựa game mới ra mắt tên là 《Chinh Chiến Hiệp Cốc》 rất thích hợp để leo rank đơn hoặc lập team chơi cùng bạn bè! Là anh em thì vào Hiệp Cốc chém tôi đi!”
Lâm Nhàn nhanh tay bấm vào biểu tượng trò chơi: “Con ơi, lên acc!”
【666, quảng cáo chèn vào bất ngờ vãi, xem ra là nhận booking của game rồi!】
【Vãi chưởng! Chinh Chiến Hiệp Cốc cũng phất lên rồi đấy, tìm được cả anh chàng buông xuôi để quảng cáo cơ à, dạo này tôi cũng đang chơi trò này.】
【Bối Bối đúng là không gặp thời, mấy ngày cô bé ở đây chắc anh chàng buông xuôi chưa nhận quảng cáo, Bối Bối cũng mê chơi game lắm mà.】
【Giây trước: Người lớn nhiều mưu mẹo thật; giây sau: Là anh em thì vào chém tôi đi! Đúng là tự mình chứng minh thế nào là nhiều mưu mẹo!】
【Anh chàng buông xuôi đang ở mức rank nào thế? Giờ tôi vào Hiệp Cốc săn hắn ngay đây, phải kiếm tí điểm của hắn mới được!】
【……】
“Con không muốn chơi đâu, trừ khi bố đi hỗ trợ cho con!”
Thần Thần lắc đầu, nằm lăn lộn trên giường.
“Con bắt một thần rừng đi hỗ trợ cho con á, thế chẳng phải là lãng phí thiên phú của bố sao?”
Lâm Nhàn lắc đầu, ném điện thoại cho con gái.
“Tóm lại bố không đi hỗ trợ thì con không chơi, bố tự xem mà làm đi!”
Thần Thần hừ một tiếng, kiên quyết khoanh tay trước ngực.
“Được rồi! Bố đi hỗ trợ cho con là được chứ gì, con thể hiện cho tốt vào, nhà tài trợ đang xem đấy!”
Cuối cùng Lâm Nhàn đành gật đầu: “Để bố cho con xem hỗ trợ gánh team là như thế nào!”
“Thế con chơi xạ thủ, bố cứ bơm máu cho con là được.”
Thần Thần lúc này mới chịu đồng ý, mở game lên chơi.
“Bố sẽ chơi Địa Ngục Phán Quan, chỉ đâu kéo đấy, kéo trúng đứa nào là con xử đẹp đứa đấy luôn!”
Hai bố con chọn cặp đôi đường dưới rồi tiến vào trận đấu.
ID game của Lâm Nhàn là “Ship mạng nhanh hơn shipper”, còn của Thần Thần là “Giết tôi công đức -10”.
【Hai bố con nhà này nhìn là biết chuyên đi tấu hài rồi, cái tên cười chết mất. Nhìn thấy ID này của Thần Thần, tôi thật sự không dám giết luôn.】
【Bình thường chẳng mấy khi thấy hai bố con chơi game, vào trận chắc chắn là feed mạng rồi. Tôi cược năm hào, cú kéo đầu tiên chắc chắn hụt!】
【Vãi thật, tài khoản của anh chàng buông xuôi vậy mà full skin luôn, chuẩn nhận booking rồi, chắc chắn là nhà tài trợ tặng!】【……】
Trận đấu bắt đầu.
"Con xem bố kéo bùa xanh về cho con này."
Lâm Nhàn đi ngang qua bãi quái rừng, quăng một cú kéo, trúng phóc mục tiêu.
Thần Thần ngơ ngác: "Bố, con có đi rừng đâu, kéo con này làm gì?"
"Bố khởi động tí thôi, cho con chiêm ngưỡng thực lực của bố!"
Lâm Nhàn không đánh quái nữa, lẽo đẽo theo con gái ra đường dưới.
Lính bắt đầu ra, trận chiến chính thức bắt đầu.
Lâm Nhàn hét lớn: "Chuẩn bị nhé, bố kéo xạ thủ bên kia sang đây."
Canh chuẩn xạ thủ đối phương, Lâm Nhàn di chuyển ra chỗ trống, quăng xích.
Ai ngờ lại trúng ngay hỗ trợ team địch, kéo thẳng đến trước mặt Thần Thần, gõ cho cô bé hai phát.
"Bố, bố là nội gián team địch phái tới đúng không? Kéo người sang đây giết con à?"
Thần Thần cạn lời, đang yên đang lành tự dưng bị ăn trọn một combo.
"Cái này là... sự cố ngoài ý muốn thôi, lần sau chắc chắn trúng."
Lâm Nhàn cười gượng, chui tọt vào bụi cỏ rình rập chờ thời.
Hai người nhanh chóng lên cấp có chiêu cuối, đối phương cũng bắt đầu hổ báo, chủ động mở giao tranh.
"Ấy ấy ấy! Ái chà! Tí nữa thì bố hạ được xạ thủ rồi, giao lại cho con đấy."
Lâm Nhàn vừa bấm điện thoại lia lịa vừa tiếc nuối hét lên. Đối phương đã chấm máu rồi, tiếc là hắn lại lên bảng đếm số trước.
Chỉ thấy Thần Thần bấm ngay Tốc biến, kéo giãn khoảng cách an toàn rồi chạy tót vào trong trụ.
"Con chạy đi đâu đấy? Team địch toàn đứa chấm máu, con mà chạy là bố đến cái điểm hỗ trợ cũng chẳng có đâu!"
Lâm Nhàn quay sang mắng Thần Thần: "Mau lao lên vét mạng đi chứ, tụi nó là kẻ thù giết cha con đấy!"
"Ai bảo bố gà quá làm chi, chẳng khống chế được đứa nào. Con hết chiêu rồi, không chạy thì đứng lại chờ chết à!"
Thần Thần cũng cạn lời, hỗ trợ gì mà đánh gà mờ, lại còn bay màu rõ nhanh.
"Đồ vô dụng! Kẻ thù giết cha đã chấm máu rồi, con nỡ lòng nào giương mắt nhìn nó chạy mất sao?"
Lâm Nhàn xúi Thần Thần lao lên: "Lên đi, trả thù cho bố!"
"Ai bảo bố gà, bố mà khống chế được tụi nó một giây thôi là con xả sát thương được rồi."
Thần Thần không phục cãi lại.
"Á à! Nhóc con không đánh tụi nó thì bố đánh con!"
Lâm Nhàn đè ngay Thần Thần xuống giường, giả vờ tét mông cô bé hai cái.
【Chơi game thôi mà nhập tâm quá vậy? Lôi cả "kẻ thù giết cha" ra luôn, nghe như phim kinh dị ấy】
【Đây chắc là pha "tác động vật lý" đồng đội ngoài đời thực nhanh nhất lịch sử rồi, bản thân vừa bay màu chưa đầy hai giây đã quay sang đập đồng đội】
【《Con mà chạy là bố đến cái điểm hỗ trợ cũng chẳng có》, đây mới là nguyên nhân thực sự khiến anh chàng buông xuôi nổi điên, kiểu gì cũng phải kiếm tí điểm hỗ trợ chứ】
【Khoảnh khắc này áp lực của Thần Thần lớn thật đấy, khéo còn áp lực hơn cả đi thi】
【……】
Hai bố con đùa giỡn một lát, Lâm Nhàn vội vàng nhặt điện thoại lên tiếp tục chiến đấu.
Sau những nỗ lực "không ngừng nghỉ" của cả hai, KDA của Lâm Nhàn đã chạm mốc 0/5/2, còn Thần Thần là 2/4/3.
"Bố ơi, bố đừng núp bụi nữa, đằng nào bố cũng kéo hụt thôi. Bố ra dụ địch đi, để con xả sát thương."
Thần Thần không chút nể tình mỉa mai.
"Được rồi, để bố ra dụ, con nhất định phải canh chuẩn thời cơ đấy!"
Lâm Nhàn điên cuồng bấm màn hình, nhưng nhân vật vẫn đứng im tại chỗ.
Thần Thần khó hiểu: "Bố ơi, bố dụ địch nhanh lên chứ, team địch dọn lính xong là biến về mất đấy."
[Ship mạng nhanh hơn shipper]: Các anh trai ơi, ra bụi cỏ đường dưới chơi đi nè~
"Con không thấy à? Bố đang dụ rồi đấy thôi."Lâm Nhàn chỉ vào khung chat.
Thần Thần: "..."
Đồng đội đi rừng cũng ngứa mắt chịu không nổi nữa, bắt đầu gõ phím vào khung chat.
"Rừng": Hỗ trợ, ông lủi thủi núp lùm một mình thế kia là thất tình à?
"Ship mạng nhanh hơn shipper": Không, quên mang giấy vệ sinh thôi!
"Rừng": Thảo nào đánh thối thế!
"Ship mạng nhanh hơn shipper": Mày sủa cái gì, mày đúng là vợ Tào Phi đi nhổ rau — Chân Cơ nhổ rau (gà vãi chưởng) ấy!
"Rừng": đmm
"Ship mạng nhanh hơn shipper": Tao mày, tao mẹ mày...
Hai người lao vào combat võ mồm ngay trên khung chat, chẳng thèm đoái hoài gì đến trận đấu nữa.
Một lúc sau, thanh niên đi rừng im bặt, rõ ràng là đã bị hệ thống cấm chat.
"Ship mạng nhanh hơn shipper": Sao không sủa nữa đi? Bẩm sinh đã ít nói à?
【Cười chết mất, anh chàng buông xuôi dụ địch kiểu này đúng là "dụ" thật, chỉ tiếc đối phương không cắn câu thôi!】
【Tôi thấy chủ yếu là do chọn sai tướng rồi, pick tướng nữ là dễ thành công ngay, ván sau thử xem sao】
【Kinh điển thật sự, quả "quên mang giấy vệ sinh" làm thanh niên rừng tức điên, cơ mà ông rừng kia đánh cũng gà cơ】
【Mà này, hình như ông rừng bị cấm chat rồi, sao anh chàng buông xuôi chửi nãy giờ mà không bị gì nhỉ? Lẽ nào được nhà phát hành cấp đặc quyền?】
【……】



